date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Cảm động nghị lực phi thường của nữ sinh ĐH Y Hà Nội: Chân hỏng nhưng nhiệt huyết vẫn còn

Đăng bởi Hoan Nguyễn - 11:21 10/12/2020

Vũ Thị Hương Giang, SN 1999 (Ninh Bình), đã 20 năm nay, em phải đồng hành cùng đôi chân đặc biệt. Nhưng đây cũng chính là động lực để Giang nỗ lực từng ngày để học tập và rèn luyện tại ĐH Y Hà Nội.

Ai cũng mong muốn tự được “bay nhảy”, đi đây đi đó tùy mình thích mà không phải phụ thuộc vào bất cứ điều gì. Nhưng vẫn còn những số phận trẻ lại không may mắn khi đôi chân của họ không thể đi lại bình thường được.

Đó là câu chuyện của cô sinh viện đại học Y Hà Nội. Vũ Thị Hương Giang, SN 1999 (Ninh Bình). Đã 20 năm nay, em phải đồng hành cùng đôi chân đặc biệt. Nhưng đây cũng chính là động lực để Giang nỗ lực từng ngày.

Muốn đi giày nhưng chẳng thể xỏ

Sinh ra là cô gái khỏe mạnh, nhưng thật không may, càng lớn chân của Giang càng yếu đi đến nỗi không đủ sức chống đỡ và đi lại bình thường được. Cả người anh trai sinh năm 1995 của Giang cũng rơi phải hoàn cảnh tương tự.

Sinh ra là cô gái khỏe mạnh, nhưng thật không may, càng lớn chân của Giang càng yếu đi đến nỗi không đủ sức chống đỡ và đi lại bình thường được.

Từ đó, bố mẹ Giang đã đến không ít bệnh viện ở khắp miền Bắc nhưng vẫn không thể tìm ra nguyên nhân bệnh. Phần lớn nơi chẩn đoán là bại liệt, nhược cơ và chỉ có thể kê thuốc để tình hình không nặng thêm, kết hợp vật lý trị liệu.

Giang tâm sự: “Đến tận bây giờ, gia đình mình vẫn không biết căn bệnh hai anh em mắc phải là gì, chỉ biết nguyên nhân là di truyền hoặc có thể là ảnh hưởng chất độc da cam. Mọi người đều khuyên anh em mình đi phục hồi chức năng và tập luyện để cải thiện”.

Khi vẫn còn học lớp 3, lớp 4 Giang vẫn có thể đi lại được một chút nhưng không nhiều. Tuy nhiên, vì chân không có sức, mỗi khi trượt tay là cả người Giang mất đà, ngã xuống đường.

Cho khi đến năm học cấp 2, khi không còn đi lại được nữa và phải nhờ hoàn toàn vào xe đẩy, Giang mới thấy mình khác biệt. Cô gái trẻ kể, có lần trường tổ chức cho các bạn lên Hà Nội tham quan. Suốt chuyến đi cô luôn phải nhờ người khác cõng. Nên cô nghĩ mình là gánh nặng của mọi người.

"Nhìn các bạn chạy nhảy, mình tủi thân, cảm nhận được rõ ràng sự khác biệt giữa mình và mọi người”

“Lên cấp 3, các bạn thi nhau sắm giày, dép đẹp nhưng chân mình như vậy, một bên còn bị lật nên dù muốn cũng chẳng thể xỏ. Mùa đông trời lạnh, chân mình tím lại vì chỉ đi tất, nhìn các bạn chạy nhảy, mình tủi thân, cảm nhận được rõ ràng sự khác biệt giữa mình và mọi người”.

Sau ca phẫu thuật năm lớp 10, chân của Giang có thể úp lại gần như người bình thường. Khi có điểm tựa, cô đi được một đoạn ngắn, còn lại sẽ di chuyển bằng xe lăn. Vì dựa phần lớn vào sức đôi tay, dáng đi của Giang xiêu vẹo, lâu dần khiến cô cong cả cột sống.

Động lực để vào Đại học Y

Chính câu chuyện về đôi chân của mình đã thôi thúc Giang cố gắng thi vào ĐH Y Hà Nội. “Ban đầu, mình tính học ngành kinh tế để sau này kinh doanh kiếm thật nhiều tiền phụ giúp bố mẹ. Nhưng sau đó, một phần nghe lời khuyên từ bố mẹ, một phần muốn tự tìm ra phương pháp điều trị đôi chân, mình quyết định chuyển hướng thi khối B vào năm lớp 12”.

Khi biết mình đỗ ngành Y tế dự phòng của ĐH Y Hà Nội, vui và tự hào có, nhưng Giang buồn và lo lắng nhiều hơn. Một sinh viên bình thường tự lăn lộn nơi xa đã khó, với Giang, thách thức còn lớn hơn nhiều lần.

Chính câu chuyện về đôi chân của mình đã thôi thúc Giang cố gắng thi vào ĐH Y Hà Nội

Cô tâm sự: “Khó khăn lớn nhất là bố trí thời gian học và sinh hoạt sao cho hợp lý. Ở nhà, có gia đình hỗ trợ nhưng khi đi học xa, mình phải tự làm mọi thứ, chưa kể việc học đã chiếm rất nhiều thời gian”.

Các môn đều có khối lượng kiến thức khá nặng, chưa kể phải học lý thuyết rồi đến thực hành. Nhưng vì Giang khó khăn đi lại, lại phải vào viện nên không có nhiều cơ hội luyện tập. Thay vào đó, Giang chăm chỉ đọc sách, nghiền ngẫm các tài liệu, giáo trình.

“Cái chị kia đi đứng buồn cười thế”

Câu nói đó khiến Giang buồn tủi cả ngày, khi đám trẻ con nói rằng: “Cái chị kia đi đứng buồn cười thế”. Không chỉ vậy, càng lên đại học, Giang lại nhận được nhiều câu hỏi: “Sao lại ngồi xe lăn vậy?”, “Lấy xe của bệnh nhân đi à?”, “Ngồi xe lăn thì mai sau làm bác sĩ kiểu gì?” khiến Giang tự ti không dám đến lớp.

Giang bảo, nhiều người còn cay nghiệt nói rằng: “Chân cẳng đã như thế rồi còn không an phận, học y làm cái gì”. Đỉnh điểm, vào năm nhất đại học, gia đình bạn trai mới quen biết về tình trạng sức khỏe của Giang và ra sức ngăn cản bằng nhiều lời lẽ khó nghe.

“Từ bé đến giờ, mình chỉ đơn phương nhưng đây là lần đầu được một chàng trai mình thích đáp lại tình cảm. Anh ấy lớn hơn mình và cũng đến độ tuổi lập gia đình. Mình biết, với nhiều yếu tố, bọn mình không thể có tương lai”.

Bây giờ mình không còn lưu tâm nhiều đến những lời trêu chọc, chê bai của mọi người, chỉ cần bản thân sống tích cực hơn và tốt hơn mình của ngày hôm qua 1% là vui rồi".

Nhưng tất cả những lời lẽ đó lại là nguồn động lực giúp Giang mạnh mẽ hơn, trở thành người lạc quan, không dễ gục ngã. Giang nói cô không có một đôi chân bình thường, điều đó bất tiện chứ không thể khiến cô bất hạnh.

“Bây giờ mình không còn lưu tâm nhiều đến những lời trêu chọc, chê bai của mọi người, chỉ cần bản thân sống tích cực hơn và tốt hơn mình của ngày hôm qua 1% là vui rồi. Việc nhiều người có lời lẽ không hay có thể do họ chưa hiểu hoàn cảnh của mình thôi”.

Để vừa có tiền đi học và trang trải cuộc sống, Giang  đã đi làm gia sư để tự đóng tiền hoạt phí. 6 học kỳ qua, đều giành học bổng của trường.

Câu chuyện của Giang chính là nghị lực cho tất cả mọi người. “Mình tin rằng mỗi người sinh ra đều mang một sứ mệnh và tỏa sáng theo nhiều cách khác nhau. Sau khi tốt nghiệp, ngoài công việc đúng chuyên ngành, mình hy vọng có thể trở thành diễn giả, đến nhiều nơi truyền cảm hứng và năng lượng tích cực cho mọi người”, Giang chia sẻ.