date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Xót xa cảnh vợ chồng suốt 20 năm bắt ốc, bẫy chuột nuôi con tâm thần, không đủ 100 nghìn lấy thuốc

- 21:31 16/12/2020

Tưởng chỉ có trong những câu chuyện cổ tích, nhưng hoàn cảnh của vợ chồng chú Minh 55 tuổi hàng ngày vẫn còn đi bắt ốc, bẫy chuột để nuôi con tâm thần lại khiến nhiều người không tin vì vẫn còn nhiều hoàn cảnh cơ cự

Chỉ biết bắt ốc, bẫy chuột kiếm tiền nuôi con

Mặc dù đã ngoài 55 tuổi nhưng vợ chồng chú Minh, cô Chỉ chưa ngày nào được hạnh phúc và ấm no. Vì hơn 20 năm nay, cô chú phải nai lưng đi làm để nuôi con bị tâm thần.

Người dân ở ấp Trung Thiên, xã An Trường A, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh không còn xa lạ với hình ảnh đôi vợ chồng già, ai kêu gì làm nấy, suốt ngày lang thang ngoài ruộng để đi bẫy chuột, bắt ốc về gom góp tiền mua gạo nuôi 2 đứa con khờ.

Kha còn phụ chú Minh ra ruộng để bắt ốc, cá đồng...

 

Họ sống trong một căn nhà cấp 4 xập xệ, giữa cánh đồng lúa. Và đây cũng chính là nơi để chú bắt ốc, bẫy chuột nuôi cả nhà trong suốt mấy chục năm qua.

Chú chia sẻ, con chú năm nay 20 tuổi, tên Kha và bị chậm phát triển. Nhà chú có hai đứa con, 1 trai, 1 gái. từ khi sinh ra hai đứa vẫn bình thường. Nhưng càng lớn những đứa con nhà chú Minh lại không giống như người ta. Nếu như người con trai đầu Minh Kha bị chậm phát triển, ngờ nghệch thì đứa con gái Lý Thị Mộng Thi (19 tuổi) bị chứng tâm thần từ nhỏ, chẳng nói rành rọt, suốt ngày chỉ biết ú ớ cười đùa.

Lý Minh Kha và Lý Thị Mộng Thi bị bệnh chậm phát triển, tâm thần từ nhỏ, dù được chú Minh đưa đi chạy chữa khắp nơi vẫn không có kết quả

Vừa ngồi nghỉ sau buổi làm, vừa tâm sự với phóng viên, chú Minh kể rằng:

"Thằng Kha năm nay đã 20 tuổi rồi, con Thi lên 19, anh em tụi nó có làm gì đâu. Suốt ngày đi chơi không à, cũng may 2 đứa đều ngoan ngoãn, không quậy phá, biết cha biết mẹ hết đó, có điều khùng khùng thôi à”

Đứa con thứ hai ngồi nghe chuyện đưa đôi mắt khờ khạo nhìn xung quanh. Dù đã nhiều tuổi nhưng em lúc nào cũng như đứa trẻ. Chưa một ngày được đi học, tuổi thơ của Thi gắn liền với Bệnh viện, những toa thuốc thần kinh mà lúc ấy, chú Minh - cô Chi vẫn hi vọng rằng một ngày con mình sẽ giống người bình thường.

Tiếp chuyện của chồng, cô Chi vợ chú Minh tâm sự: Nhưng chữa hoài nó có hết đâu, mấy năm đầu cũng đi dữ lắm, hết bệnh viện này tới bệnh viện nọ, bác sĩ bảo bẩm sinh rồi, mình đành chấp nhận thôi. Dù sao nó cũng là con do mình sinh ra mà, đâu bỏ được", cô Chi rớt nước mắt.

Và để có đủ tiền nuoi con, cô chia sẻ hai vợ phải làm mọi việc đi làm thuê cho người ta. Nhưng khó khăn chồng khó khăn khi chồng chị mấy năm nay bị u xơ tiền liệt tuyến, trong khi đó cô Chi bị thấp khớp, đau nhức khắp người.

Sức khỏe yếu không đi làm thuê lâu dài được, nên 2 vợ chồng chỉ biết đi mò cua bắt ốc, bẫy chuột đồng để mua thức ăn hàng ngày. Tài sản lớn nhất của cả nhà là thửa ruộng nhỏ dùng để canh tác, tuy nhiên thu nhập chẳng đáng là bao.

Chú Minh nhìn chúng tôi và bảo: "Mấy bữa nhà hết gạo, chú phải đi mượn hàng xóm rồi đợi đi bẫy chuột về bán mà trả. Ngày nào may mắn thì kiếm được 50 ngàn để mua rau, không thì ăn cơm với nước tương. Hai đứa này (em Kha - Thi) dễ nuôi lắm, nào có đòi hỏi như con người ta, cho cái gì ăn cũng cười, có tụi nó ở bên cô chú cũng vui”.

“Mấy chục năm rồi, có bao giờ no đủ đâu

Câu chuyện của chú Minh ở ấp Trung Thiên ai cũng biết. Nhưng người ta cũng chỉ giúp đỡ được vài lần. Còn chủ yếu là hai vợ chồng vẫn phải tìm mọi cách để nuôi con và kiếm tiền mua thuốc cho con.

"Lúc trước 2 vợ chồng còn đi làm thuê được cũng đủ xoay xở nuôi 2 đứa con. Giờ chú bệnh, cô bệnh nên khổ lắm. Con Thi thì cần thuốc mỗi ngày, lần nào đi mua cũng tốn hơn 100 ngàn mà chú không có tiền, tốn tiền xe ôm mấy chục nữa... Chú chỉ mong có được cái bảo hiểm để đi khám bệnh cho con, chứ thuốc mua ngoài tiền chịu không nổi", chú Minh tâm sự.

 
Căn nhà cấp 4 được nhà nước xây tặng là nơi sinh sống của vợ chồng chú Minh cùng 2 người con tâm thần, chậm phát triển

Cô Chi chia sẻ, có những lần lấy thuốc cho con tốn rất nhiều lần. Đi vay nhiều rồi cũng ngại, người ta không có để cho vay nữa. Những lần mua thuốc hết 100 nghìn cũng không có đủ tiền để lấy thuốc. Với gia đình cô Chi thì 100 ngàn là số tiền khá lớn. Vì bị bệnh nên hai em phải uống thuốc mỗi ngày, nếu không có thuốc thì bệnh càng nặng.

Vì thuộc hộ nghèo nên được chính quyền hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa thì không còn hộ nghèo nữa. Riêng Thi mỗi tháng được nhận 405.000 đồng tiền trợ cấp bệnh tật, còn Kha thì không có.

 

Chú Minh lo sợ một ngày không xa sẽ chẳng còn ở bên cạnh 2 đứa con được nữa

 
Không còn việc gì khác, mỗi ngày vợ chồng phải đi bắt ốc, bẫy chuột. Có hôm thu nhập cả hai chỉ được vài chục ngàn, chỉ đủ mua gạo cho hai đứa con ăn. Còn vợ chồng ăn khoai, ăn rau hái ở ngoài vườn.

Thấy chúng tôi trò chuyện và mẹ nói về việc đi bắt ốc, đứa con của chị Chi nói vào: "Em hay đi chơi với em (Thi), em còn bắt ốc cho mẹ nữa. Trước em có đi học mà quên hết rồi, em thương bố mẹ, thương em nữa, do em bệnh

 
Thi 19 tuổi vẫn như một đứa trẻ lên 3, chỉ biết cười đùa

 

"Mình khổ, có được cơm ăn đã mừng, đâu cần ăn ngon đâu, đồ đạc quần áo của cả nhà đều được người ta cho cả. Biết hoàn cảnh khó khăn, lâu lâu cũng có người đến cho gạo, cho mì, cô vui lắm. Chỉ sợ một ngày nào đó, 2 vợ chồng không còn nữa, 2 đứa con chẳng biết tính sao", cô Chi tâm sự.

Thật bất hạnh khi cả hai người con đều mắc bệnh. Vợ chồng chị Chi càng khó khăn và không biết tương lai sẽ ra sao, khi Sức Khỏe của hai vợ chồng ngày càng yếu.

 

Tin nổi bật

Đọc thêm