date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Cuộc sống nghiệt ngã của chàng trai trẻ: Suy thận giai đoạn cuối, không bố mẹ và muốn được hiến tạng

Đăng bởi Hoan Nguyễn - 15:58 04/12/2020

Dù mới ở tuổi 28 nhưng anh Quân có vẻ bề ngoài tiều tuỵ, già hơn nhiều so với độ tuổi của mình. Bị suy thận giai đoạn cuố, nhưng anh Quân vẫn mong muốn được hiến tạng cho y học sau khi mình qua đời.

Cuộc sống khốn khổ của chàng trai trẻ cô độc
 
Sinh ra tại một vùng thôn quê, bố bỏ mẹ con Quân từ khi anh chưa chào đời. Được 2 tháng tuổi, mẹ anh cũng bỏ đi. Đến nay, anh cũng chưa một lần được gặp lại mẹ. Ngày qua ngày, hai anh em Quân được ông bà ngoại cưu mang, chăm sóc. Anh trai Quân cũng mắc căn bệnh suy thận mãn tính từ khi lên 3 tuổi.
 
Anh chia sẻ: “Tuổi thơ của tôi thiếu đi tình thương của cha và hơi ấm của mẹ. Bố tôi bỏ rơi mẹ con tôi từ khi tôi chưa chào đời. Mẹ tôi cũng bỏ đi khi tôi được 2 tháng tuổi. Đến tận bây giờ, dù rất khao khát nhưng tôi vẫn chưa một lần được gặp mẹ”.
 
Tuổi thơ của Quân thiếu đi tình thương của cha và hơi ấm của mẹ
 
 
“Ngày bé, nếu không có sự bao bọc, chở che của ông bà ngoại thì chắc tôi cũng không sống được đến tận bây giờ. Ông bà chính là chỗ dựa vững chắc nhất về mặt tinh thần lẫn vật chất cho anh trai và tôi”, anh Quân trải lòng.
 
Bởi vậy, khi nhắc đến anh Phùng Văn Quân ( thôn Tri Lai, xã Đồng Thái, huyện Ba Vì, Hà Nội) thì ai ai cũng biết và xót xa cho số phận bất hạnh của chàng trai ấy.
 
Hàng ngày nhìn cảnh ông bà lay lắt nuôi hai anh em, khiến Quân không thể kìm được lòng. Năm lên lớp 6, Quân quyết định tự ý nghỉ học để đi làm kiếm tiền, giúp đỡ ông bà và chăm anh trai bệnh nặng.
 
"Đi làm, kiếm tiền nuôi ông bà, nuôi anh", Quân chỉ nghĩ được vậy rồi nghỉ học. Thế nhưng, suy nghĩ đơn giản của cậu bé lên 12 tuổi ấy sớm bị dập tắt ngay sau khi "bước vào đời".
 
Quân nghỉ học từ năm lớp 12 để xin đi phụ hồ
 
"Sau đó mình đi đến đâu xin việc họ cũng đuổi mình về. Người ta bảo mình tuổi này là tuổi học hành, chưa đến lúc phải đến nỗi đi làm kiếm tiền. Thậm chí nhiều người còn nghĩ mình là đứa trẻ hư hỏng, không chịu học hành bỏ nhà đi làm", anh Quân nhớ lại.
 
Khi thấy mình lớn hơn một chút, Quân đi xin được chân phụ hồ được bao ăn, bao ở nên tiền kiếm được Quân gửi về cho ông bà để chi tiêu gia đình, chữa bệnh cho anh.
 
Người thân mất, phát hiện mình bị suy thận giai đoạn cuối
 
Tưởng rằng cuộc sống cứ thế trôi đi trong yên bình bên người thân nhưng đến năm 2009, Quân nhận thấy sức khoẻ mình giảm sút lạ thường. Quân vẫn cố đi làm và chỉ nghĩ do mình làm việc quá sức nên mệt mỏi. Đến khi không còn sức lực nữa anh mới đến bệnh viện thăm khám.
 
Ông bà mất, anh trai cũng mất vì suy thận. Còn một mình Quân cô độc 
 
Tại bệnh viện, các bác sĩ chẩn đoán anh bị mắc căn bệnh suy thận quái ác: "Giai đoạn cuối rồi. Các bác sĩ bảo vậy, sức khoẻ sẽ ngày càng giảm sút, nhưng mình không dám nói với gia đình vì sợ ông bà và anh lo lắng. Khám xong mua thuốc rồi cũng đi về chứ không có ý định nằm viện vì mình đâu có tiền", anh Quân kể.
 
năm 2011 những biến cố liên tiếp xảy đến với gia đình anh. Anh trai qua đời sau 19 năm chống chọi với bệnh tật. Không lâu sau đó, ông bà anh cũng từ giã cõi đời để lại anh một mình cô đơn trong căn nhà lạnh lẽo.
 
Và cũng là lúc Quân phát hiện mình bị suy thận giai đoạn cuối
 
Dù mới ở tuổi 28 nhưng anh Quân có vẻ bề ngoài tiều tuỵ, già hơn nhiều so với độ tuổi của mình. Căn nhà lụp xụp, nhỏ xíu nằm xa khu dân cư mà anh đang sống vốn dĩ trước đây là cái kho chứa đồ làm đồng ruộng của gia đình ông bà ngoại. Chẳng còn ai là người thân bên cạnh, nhiều năm qua, anh vẫn sống một mình hiu quạnh trong căn nhà ấy, gặm nhấm tủi hờn, đau đớn.
 
Mong muốn được hiến tạng
 
Dù phải đối mặt những khổ đau, bất hạnh nhưng anh Quân luôn nghĩ đến những người có hoàn cảnh khó khăn như mình. Anh tham gia một nhóm thiện nguyện rồi đi hát ở các quán ăn để lấy tiền gây quỹ.
 
“Sức khỏe bây giờ yếu rồi, không thể đi làm phụ hồ được nữa nhưng mỗi khi nhóm có chương trình, tôi luôn cố gắng tham gia. Số tiền quyên góp được sẽ dành cho những cụ già neo đơn hay các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Những chuyến đi như vậy giúp tôi đỡ buồn và suy nghĩ tích cực hơn”, anh hồ hởi nói.
 
Mong muốn được hiến tạng cứu người
 
Giờ đây, khi chỉ còn một mình, anh Quân chẳng còn mong ước nào to lớn cả. Anh bảo: "Nếu được ghép thận thì tốt lắm, nhưng mình không dám ước điều đó vì xa vời với mình. Giờ mình chỉ có nguyện vọng là nếu như đến một ngày nào đó, mình không còn cố gắng được nữa, thì mong được hiến các bộ phận khoẻ mạnh cho y học. Mình chỉ hỏng mỗi hai quả thận thôi mà, những bộ phận khác mình sẽ giữ gìn khoẻ mạnh", Quân nghẹn lại.
 
Khi chúng tôi bày tỏ sự ngưỡng mộ về nghĩa cử cao đẹp ấy, anh mỉm cười và xua tay: “Mình hiểu rất rõ cảm giác bị cơn đau đớn, dằn vặt, bất lực vì tôi là người bệnh. Nếu có thể, tại sao mình không dùng những bộ phận khỏe mạnh nhất của mình để cứu chữa cho người khác nếu họ thực sự cần? Nếu mình mất đi mà một vài bộ phận trên cơ thể mình có thể cứu sống người khác thì quá tuyệt vời. Họ sẽ có thêm cơ hội sống còn mình cũng thanh thản hơn”.

Tin nổi bật

Đọc thêm