date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Gửi đồ cứu trợ miền Trung nhưng không ai 'dám' nhận, Hoàng Nguyên Vũ âu lo, trăn trở

Đăng bởi Hiền Trịnh - 23:54 31/10/2021

'Đã bị thiên tai, lại mất đi không ít sẻ chia. Khó khăn đời ai cũng gặp phải nhưng thiếu sự chia sẻ quả là bất hạnh', Hoàng Nguyên Vũ xót xa nhìn về miền Trung.

Mới đây, trên trang cá nhân, Hoàng Nguyên Vũ đã đăng tải 1 bài viết dài, bộc bạch những suy nghĩ, những trăn trở lo âu cùng nỗi buồn và đôi phần bất lực khi phải chứng kiến cảnh bà con miền Trung 'đơn độc chiến đấu' với bão lũ, khó khăn.

Nguyên văn bài đăng của Hoàng Nguyên Vũ:

'Miền Trung nước lên...

Như một định mệnh khắc nghiệt của thiên nhiên, miền Trung sinh ra để gánh bão lũ. Đã thế lại thêm hồ này xả đập kia tháo, nước trời nước người, mênh mông như biển. Nhấn chìm, xoá quét nhiều thứ vào cảnh tang thương mất mát. 

Trong đó, có cả phận người.

Năm nay, nhấp nhổm được đến đầu Đông, ngỡ bão lũ về ít, miền Trung như thoát khổ chút. Nhưng không, nước lại lên, gió lại nổi, người lại khổ.

Miền Trung giờ nặng thêm gánh, vì số bà con thất nghiệp vì dịch bệnh, tất tả quay về tìm chốn ẩn trú “khi nào trên đường đời khổ đau cứ về”, giờ con nước mênh mông, con gió xoay cuồng, sẽ thế nào đây?

Kiến leo cành đa, leo phải cành cụt còn biết leo ra leo vào. Người chạy dịch bệnh lại gặp thiên tai, chạy đi đâu trong cái luẩn quẩn thiên tai dịch bệnh của một năm chẳng mấy vui vẻ này?

Tội miền Trung lắm!

Tôi gọi mấy chỗ bạn năm trước tôi thường hay gửi đồ cứu trợ, để gửi 500kg gạo và 200 thùng Phở ra miền Trung, giờ bên nào cũng từ chối.

Người thì nói không đi được vì từ Sài Gòn đi các tỉnh lúc này, không phải chuyện đơn giản. Dịch bệnh ngăn sông cách chợ, lại thêm bao nỗi sợ hữu hình suốt 2 năm qua, muốn đến với nhau cũng khó.

Người thì lại nói, thôi có nhiêu thì gửi bạn bè quen ngoài đó, chứ không bao giờ vận động hay quyên góp nữa. Nhìn bao tấm gương đang sờ sờ ra kia, thiện tâm tốt lòng cũng đành thu hết lại để bảo vệ bản thân trước những thị phi khẩu nghiệp đến tàn nhẫn của người đời vẫn ra rả suốt mấy tháng qua.

Thì biết rằng vàng thật sẽ không sợ lửa; tốt thật sẽ chẳng ngần ngại cái miệng lưỡi thế gian, nhưng cái cảm giác làm việc tốt mà phải đi chứng minh mình tốt thật một lần nữa từ những săm soi ác ý, sao mà nó bẽ bàng, nó cay đắng…

Người tốt thật sự, có đáng bị như thế đâu? 

(là tôi đang nói người tốt thật sự, chứ người giả tốt, giả chính giả nghĩa, tôi miễn bàn)

Giữa mọi ồn ào loạn xị trên những bữa tiệc thị phi nhuốm mùi nhân phẩm, cái được đâu thì chưa thấy, cái mất của lòng tin, của sự nghi kỵ, của những ph.ỉ báng đ.ấu tố đã làm phôi pha  phần nào cái sự muốn thiện, muốn tốt của con người cho nhau.

Cái điều đẹp đẽ của cha ông, “lá lành đùm lá rách”, “lá rách ít đùm lá rách nhiều” gần như đang bị huỷ hoại, ít nhất là trong thời gian này, trong đợt thiên tai này, giữa những người dân có thiện tâm xông pha.

Giờ lá nào cũng bị miệng lưỡi xé toạc. Mà kẻ xé thì đâu có đùm bọc dùm cho miền Trung lúc này?

Lúc này, lại thương đồng bào hơn bao giờ hết. Đã bị thiên tai, lại mất đi không ít sẻ chia. Khó khăn đời ai cũng gặp phải nhưng thiếu sự chia sẻ quả là bất hạnh. Gặp thiên tai, lại gặp thêm nhân tai nữa đấy.

Vì đâu, vì ai mà nên nỗi?

Nói gì thì hết dịch, và qua thiên tai, tôi lại vẫn đi, bằng những gì mình có. Tôi có nhiều thứ, nhiều điều còn dang dở với miền Trung, trong hành trình chia sẻ của mình.

Tôi nợ miền Trung những yêu thương mà miền Trung đã dành cho tôi, từ ngày chập chững những bài báo đầu tiên.

Người ta có thể dùng cái đau của đồng bào để làm màu làm mè, để trục lợi, để đ.ấu tố mua danh, thôi thì kệ đi. Ai gieo gì thì gặt nấy, thời này nhanh lắm. Còn mình, cứ việc mình mình làm. 

Hẹn rồi nhé, miền Trung'.

Hoàng Nguyên Vũ - miền Trung bão lũ
Bài đăng trên trang cá nhân của Hoàng Nguyên Vũ đang nhận được sự chú ý lớn, thu hút nhiều luồng ý kiến trái chiều.
Hoàng Nguyên Vũ - miền Trung bão lũ
Bình luận dưới bài đăng của Hoàng Nguyên Vũ.

Trước những ý kiến trái chiều về bài đăng của mình, Hoàng Nguyên Vũ nhấn mạnh: 'Có nhiều bạn vào bình luận "không có mạnh thường quân thì miền Trung vẫn tự đi lên được", cảm ơn các bạn vì tôi cũng là người miền Trung, nên tôi hiểu sự tự cường và nghị lực này. Chỉ mong là các bạn đừng phát ngôn với tư cách "đại diện"của người miền Trung thôi vì ai qua hoạn nạn mới hiểu sự quý giá của sự đến với nhau. Và các bạn hãy nói với mọi người là "Tôi không cần bất cứ sự ủng hộ nào" nếu có thiên tai nhé. Lần nữa cảm ơn'.