date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Xôn xao bức tâm thư xúc động của 1 người vợ từng 'cầu cứu' Võ Hoàng Yên 'chữa bệnh nan y' cho chồng

Đăng bởi Hiền Trịnh - 10:21 24/05/2021

Người này chia sẻ từng 'xoay xở ngược xuôi' đưa chồng bị liệt tới gặp, mong được ông Võ Hoàng Yên chữa trị, nhưng thái độ của 'thần y' khiến họ ngỡ ngàng.

Mới đây, trên mạng xã hội bất ngờ 'truyền tay nhau' một bức tâm thư của tài khoản Facebook có tên Thu Tâm, kể về 'hành trình chạy chữa' cho người chồng tên Vĩnh không may bị liệt sau đột quỵ. Theo lời chia sẻ, vợ chồng cô khi nghe tin về tài chữa bệnh của 'thần y' Võ Hoàng Yên đã 'sáng bừng' hy vọng, lặn lội tìm gặp mong được cứu chữa. Nhưng rồi thái độ, cách hành xử của vị 'thần y' này khiến họ ngỡ ngàng, phẫn nộ vô cùng.

Nguyên văn bức tâm thư:

'Mấy bữa nay, tin tức lùm xùm ông Võ Hoàng Yên vụ gì...gì đó! Nhưng, mình muốn nói đến khía cạnh khác về nhân cách hành xử của ông ta. Câu chuyện tôi kể hơi dài dòng nhưng không thể ngắn hơn mong mọi người trải lòng cùng Vĩnh Tâm.

Mười năm trước, ông xã mình đột quỵ được cứu sống. Nhưng do di chứng nên phải nằm liệt giường. Có bệnh thì vái tứ phương, đông tây kim cổ gì cũng có, nghe ai mách ở đâu có thầy giỏi mình cũng tìm tới.

Ngày ấy nghe danh, 'thần y' Võ Hoàng Yên bấm huyệt là đứng dậy đi được liền. Vậy là tôi mừng húm, tất tả đưa chồng lên máy bay vô Sài Gòn rồi thuê xe chạy cả trăm cây số về chùa Quang Minh tỉnh Bình Phước, mong gặp thầy nhưng cũng 2 ngày không gặp được vì nghe nói thầy ra miền Trung. Vậy là vợ chồng mình không có duyên gặp. Trở về nhà, Vĩnh quá mệt sau chuyến đi xa khiến mình buồn, lòng thêm xót xa!

Nhưng cứ nuôi hy vọng săn tìm thầy, chừng hơn tháng sau có tin thầy về chữa bệnh ở chùa Hưng Phước thuộc Thị trấn Nam Phước Quảng Nam ( cũng có khi, tôi nhớ tên Chùa không đúng nhưng là ngôi Chùa rất yên bình thanh tịnh ở Nam Phước).

Vậy là tôi gọi cho con trai bay từ Sài Gòn về rồi cùng anh Sơn là anh trai của Vĩnh thuê ôtô 7 chỗ đi từ 3 giờ sáng. Ngồi vật vờ cả ngày từ sớm tinh mơ nên chồng tôi đuối đơ, chỉ uống sữa cầm hơi, nhưng thấy trong ánh mắt của anh ấy sáng lên tia hy vọng làm mình thấy vui và yên tâm hơn.

Mọi người nghe tin khắp nơi kéo đến chữa bệnh đông nghịt, tội nghiệp các Sư trong Chùa nấu cơm chay cho mọi người ăn. Quá trưa thì Sư trụ trì chùa đến an ủi Vĩnh và mở cửa Chánh điện cho Vĩnh vào trước, vì chút nữa thầy Yên sẽ vào chữa tại đây mà Vĩnh sẽ là người bệnh đầu tiên được Thần y cứu chữa.

Mãi đến 4 giờ chiều Võ Hoàng Yên mới đến cùng đội ngũ đệ tử hùng hậu cùng máy quay phim chuyên nghiệp, tiếp theo là thầy Yên bảo quay phim và cầm micro nói huyên thuyên, nào là đang xây bệnh viện y học dân tộc ở Hà Tĩnh, nào là cứu người từ bi hỷ xả, thầy sẽ làm này làm kia... quảng cáo marketing cả tiếng đồng hồ khiến người bệnh sốt ruột.

Khi ông Yên bắt đầu bỏ micro để bấm huyệt thì đáng ra người đầu tiên là anh Vĩnh nhưng ông nhìn và gạt ngay, vợ chồng tôi kêu nài "Thầy ơi xin cứu giúp" thì ông ấy gạt mạnh khiến Vĩnh ngã chúi dụi và bảo "Tránh ra, không có cửa đâu nha!". Rồi ông ấy đảo mắt lựa vài người bệnh nhẹ chống gậy rồi hì hục bấm xoa, xong bảo máy quay chĩa vô và bảo họ thả gậy ra bước đi trong tiếng vỗ tay rần rần của mọi người và tiếng thầy Yên nói to "Bà con xem đây, người này liệt đã vất gậy đi được rồi".

Mà có xa lạ chi đâu những người này cả ngày ngồi nằm chờ đợi cùng vợ chồng tôi, họ vẫn đi lại bình thường chỉ có hơi yếu nên chống gậy cho yên tâm, một người trong số họ đã đi lấy phần cơm chay cho tôi kia mà!

Trong tiếng reo hò của mọi người, tôi thấy khuôn mặt thầy thật hoan hỉ nhưng trong tôi dòng máu uất ức nổi loạn đang sôi lên trong lòng vì chầu chực cả ngày mà bị thầy xô ngã không chút thương tiếc. Đây là nhân cách là y đức của Thần y sao! Đáng ra nếu có chút lòng từ bi cứu người thì vỗ về nói cho họ hiểu là bệnh tình của anh, thầy sẽ bấm huyệt đạo cho nhẹ hơn rồi về nhà cố gắng thêm nhé. Đằng này gằn giọng hành xử thô bạo với người bệnh vậy là sao!

Tôi lại nhìn khuôn mặt thảm não, tia hy vọng vụt tắt trong mắt Vĩnh, bất giác tôi uất ức đứng bật dậy và nói với ông ta rằng: "Thưa Thầy nếu không bấm huyệt cho anh ấy đi được, thì xin thầy xót thương mà chữa giùm vì chồng tôi cũng bị thụt lưỡi nên nói hơi ngọng".

Sau thoáng cau mày, khuôn mặt ông giãn ra và ra hiệu cho tôi bế chồng lên ghế rồi ra hiệu bảo máy quay chĩa vào rồi dùng bàn tay võ công của mình làm vài động tác kéo lưỡi và thọc thật mạnh vào sâu trong họng rồi vỗ mạnh hai tai và cầm micro hô to: "Mọi người xem đây, người này câm điếc bẩm sinh thầy bấm chữa nay nói được rồi và ông hô 1,2,3 và dí sát micro vào miệng đang nhăn nhó vì đau đớn... Vĩnh cũng phải nói 1,2,3".

Ui chà thiên hạ vỗ tay hoan hô thầy rần rần. Tôi uất lắm nhưng làm sao mà giải thích cho mọi người biết đây. Tôi dằn lòng, cúi xuống ôm bế chồng ra về trong bóng chiều hoàng hôn nhá nhem mà nước mắt mặn môi. Vì thầy "lỡ tay" bấm mạnh quá khiến máu trong họng của chồng mình tuôn xối xả và đã đánh mất niềm hy vọng của anh.

Mấy hôm sau, vì Vĩnh đau vết thương ông thầy làm thủng sâu trong họng, tôi phải hầm xương lấy nước bón từng thìa cho chồng nuốt trong đau đớn!

Ơn Trời thì mọi việc cũng qua, bây giờ Vĩnh của tôi đã chấp nhận sống vui sống khoẻ với niềm vui trong gia đình, nhưng có đôi lúc anh ấy cũng bức bối cuồng chân nên mùa hè cũng có sơn lam chướng khí. Ông ré thì bà la, hai đứa cháu mắt tròn xoe vỗ tay cười toe... rứa là trật tự được vãn hồi, cảm ơn những sứ thần hoà bình bé bỏng của Vĩnh Tâm.

Tôi chưa có dịp để trở lại Chùa, nhưng lòng thầm cảm ơn vị Sư trụ trì đã có lòng từ bi hỷ xả... đã an ủi Vĩnh và nhớ mãi phần cơm chay của các cô bác Phật tử ...đậm vị ngọt nhân ái!

Lần sau, tôi sẽ viết tiếp về hành trình y đức chạy chữa mắt cho chồng mình. Vì anh ấy từ một người đàn ông đẹp trai hiền lành, chỉ sau một loáng đã trở thành phế nhân với đôi mắt hỏng một, còn mắt kia chỉ còn nhìn được 20%, với một đôi chân không tự do và câu nói không tròn môi! Con người hạnh phúc là khi ta có đôi chân để đi, mắt để nhìn đời và miệng để nói lời nhân ái yêu thương!

Viết ra những dòng chữ này mà nước mắt tôi đầm đìa lòng đau như cắt, vì ai cũng muốn đem cái đẹp cái hay để khoe trên facebook, còn tôi thì lại viết về nỗi bất hạnh của chồng mình.

Nhưng nói ra để bớt ấm ức, vì có những con người đã mất hết nhân cách đạo đức, y đức của một con người mà chà đạp vụ lợi làm cho những con người có số phận hẩm hiu đã rỗng túi lại thêm buồn tủi'.

Sau khi 'bức tâm thư' này được chia sẻ rộng rãi, đông đảo cư dân mạng đều bày tỏ sự đồng cảm, phẫn nộ. Một tài khoản Facebook có tên Nguyễn Khả Hân cũng bức xúc kể lại: 'Cháu mình cũng từng phải chờ chực bắt mua vé để chữa câm điếc. Lần đầu đông quá đợi không nổi đến lần thứ cũng phải đợi nữa. Chữa không được mà còn làm nó sang chấn tâm lý thêm. Kéo lưỡi, đập vào 2 tai. Tay thô bạo đối với đứa nhỏ làm sao chịu được. Nó sợ nó khóc đến độ run rẩy cả người. Ổng chỉ phán 1 câu: Nghiệp nặng quá, với còn nhỏ để lớn thêm tí nữa rồi chữa'.