date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Con trai mắc ung thư, u nguyên bào thần kinh, 2 vợ chồng dân tộc gào khóc: Bán hết trâu vẫn 'cạn ví'

Đăng bởi Thu Trang - 15:46 05/02/2021

Tài sản giá trị nhất trong nhà bây giờ là con trâu để cày bừa. Ấy vậy mà anh Nhất cũng cắn răng mà "bán đứt" để có tiền đưa con đi chữa bệnh. Éo le thay, số tiền ấy cũng chẳng thấm vào đâu so với viện phí của con.

Đứa bé non nớt nằm trên giường bệnh, gào khóc từng cơn rồi lại mệt lả, người mềm nhũn khiến những người trông thấy mà xót xa, đau lồng. Ngồi bên cạnh cháu bé là người cha buồn tủi cúi gằm mặt xuống. Vợ chồng anh Lành Văn Nhất khốn khổ, chỉ biết nhìn con đau đớn mà bất lực.

Hơn 1 tuổi, bé Lò Minh Tuân (ngụ tại bản Nà Tắm, Chiềng Bôm, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La) đã mắc bệnh u nguyên bào thần kinh. Gia đình cháu bé tội nghiệp là người dân tộc Kháng, thuộc diện có hoàn cảnh vô cùng khó khăn.

Cậu bé hơn 1 tuổi đã mắc ung thư, nằm gào khóc vì những cơn đau hành hạ

Phong tục ở địa phương lạc hậu, mẹ của Tuân tảo hôn và sinh con khi chưa đủ tuổi kết hôn nên đứa trẻ theo họ mẹ. Bố của bé Tuân là anh Lành Văn Nhất (24 tuổi) từng hạnh phúc khoe khắp bản lành đứa con trai bụ bẫm, kháu khỉnh của mình.

Niềm hạnh phúc chưa được bao lâu thì bất hạnh ập tới. Tháng 6/2020, Tuân ngày càng gầy yếu, kém ăn, bụng phình to dần. Vợ chồng anh Nhất đưa con lên bệnh viện huyện khám nhưng không phát hiện ra bệnh.

Tiếp tục đưa con lên bệnh viện tỉnh, các bác sĩ thấy có nhiều điểm bất thường, đáng nghi ngờ nên chỉ định chuyển bé Tuân lên tuyến Trung ương khám xét. Tại Bệnh viện Nhi Trung ương, bác sĩ phát hiện cháu bé bé có nhiều hạch ổ bụng cùng một khối u khá to.

Đáng buồn thay, kết quả xét nghiệm sinh thiết cho thấy, Tuân đã bị ung thư với khối u ác tính. Anh Nhất nghẹn lời kể lại "Bác sĩ gọi tôi vào bảo, con bị ung thư rồi. Cảm giác đấy tôi không biết phải diễn tả như thế nào. Đau lòng lắm".

Để có cơ sở vật chất và điều kiện y tế tốt nhất điều trị, các bác sĩ bệnh viện Nhi khuyên gia đình đưa con đến viện K Tân Triều. Nhìn đứa con thơ dại bị cơn đau hành hạ suốt đêm, hai vợ chồng anh Nhất không sao cầm lòng nổi.

Vét cạn ví, bán cả "đầu cơ nghiệp", vợ chồng anh Nhất vẫn không đủ tiền trang trải chữa trị cho đứa con đầu lòng

Anh bàn với vợ, dù phải bán sạch gia tài là con trâu con bò, mảnh đất đang ở thì cũng phải cố để cứu lấy con. Cũng kể từ đó, gia đình đôi vợ chồng trẻ thực sự lâm vào cảnh "nghèo rớt mùng tơi" tới bước đường cùng.

Tạm về nhà để lo chuyện tiền bạc, chi phí điều trị cho con, đầu anh Nhất không yên một ngày nào vì mọi chuyện ngổn ngang. Căn nhà đơn sơ của vợ chồng anh, giao bán chắc cũng chẳng ai ngó tới. Cả nhà cả cửa chỉ có con trâu là thứ đáng giá duy nhất.

Anh Nhất đành gạt đi nước mắt, bấm bụng mà đem bán, đổi lấy 30 triệu đồng, tiếp tục hành trình tìm kiếm sự sống, tương lai cho con. Bán đứt "đầu cơ nghiệp", người đàn ông dân tộc ấy còn phải chạy vạy vay mượn khắp làng trên bản dưới 20 triệu đồng. Anh Nhất hiểu, chi phí điều trị cho căn bệnh ung thư quái ác là cực kỳ tốn kém.

Đối với người dân tộc thiểu số vùng cao, quanh năm chỉ biết ruộng đồng, nương rẫy, 50 triệu là số tiền quá sức tưởng tượng. Dẫy vậy, điều đó chẳng thấm tháp vào đâu vì chi phí cho Tuân chữa bệnh là quá lớn.

Dù được bảo hiểm y tế hỗ trợ song điều trị căn bệnh ung thư lại cần sử dụng nhiều loại thuốc ngoài danh mục bảo hiểm chi phải. Trung bình gần 1 tuần, gia đình anh chị phải chi trả thêm số tiền thuốc ngoài danh mục bảo hiểm lên đến 1,3 triệu đồng.

Nếu không được hỗ trợ, giúp đỡ, bé Tuân sẽ chỉ biết gào khóc trong vô vọng và "chờ chết"

Ngoài ra, tiền sinh hoạt ở thủ đô đắt đỏ, tiết kiệm lắm cũng hết hơn 100 ngàn đồng/ngày. Đồng hành cùng con chẳng được bao lâu, vợ chồng anh Nhất đã dùng cạn kiệt số tiền vay mượn và bán trâu trước đó. Chỗ tiền ít ỏi anh còn lại, chẳng đủ để duy trình sinh hoạt trong mấy ngày ở viện chứ chưa nói đến việc tiếp tục điều trị cho con.

Nghe tiếng gào khóc đến lạc cả giọng trong vô vọng của bé Tuân, người cha nghèo đáng thương chỉ biết thở dài, day dứt. Anh chị chỉ lo sợ mai kia phải ôm con về quê, chờ cơn bạo bệnh đến hành hạ và thần chết tới gõ cửa, cướp lấy đứa bé.

Còn gì xót xa đến quặn lòng hơn khi phải chứng kiến đứa con trai đầu lòng chưa được hưởng hạnh phúc bao lâu đã không còn biết tương lai ra sao, chịu đựng niềm đau đớn tột cùng...