date Thứ tư, 3/6/2020, 06:55
Đường dây nóng Đường dây nóng

Nhật ký xúc động của nữ sinh viên trường Y từ tâm dịch Hải Dương: Tinh thần luôn cao vút

Đăng bởi Minh Minh - 06:00 06/02/2021

Những dòng nhật ký mộc mạc nhưng đầy ắp tinh thần của nữ sinh viên trường Y từ tâm dịch Hải Dương khiến nhiều người không kìm được nước mắt. Có những câu chuyện trong tâm dịch bây giờ mới được hé lộ.

Ngày 30/1, nhận được nhiệm vụ của “Sở chỉ huy”, 600 sinh viên năm 3 và năm 4 trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương đã được huy động lên tuyến đầu chống dịch. Phạm Hải Yến, sinh viên Khoa Xét nghiệm, trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương cũng nằm trong số đó. Những ngày qua đối với Yến là thời gian đặc biệt nhất trong cuộc đời sinh viên của mình.

Trang nhật ký của cô sinh viên năm cuối tràn ngập xúc động:

Ngày đầu tiên (30/01/2021)

Từ khi dịch Covid-19 bùng phát tại Hải Dương, tôi và những người bạn cùng khóa tại trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng được điều động ra chống dịch. Vài ngày trước, tôi gọi điện về cho bố mẹ và nói có thể năm nay tôi sẽ được huy động đi chống dịch, điều đó đồng nghĩa với việc không thể về quê đón tết với gia đình. Nghe vậy, mẹ tôi trầm ngâm trong giây lát nhưng ngay sau đó đã động viên tôi giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ và giữ an toàn cho bản thân.

Hàng trăm sinh viên lên đường đi chống dịch (Ảnh: H.Y)

Tờ mờ sáng, Sở Y tế ra thông báo khẩn, đêm qua dịch Covid-19 bắt đầu bùng phát mạnh ở Hải Dương, Sở cần điều động gấp một số lượng lớn các sinh viên tham gia vào công tác chống dịch. Nhận được thông báo, chúng tôi lập tức chuẩn bị hành lý đơn giản gồm vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân. Mặc dù trong lòng có chút lo lắng nhưng tinh thần thì cao vút.

7h30 sáng, chúng tôi tập trung ở sân trường. Thầy cô phổ biến tình hình hiện nay và dặn dò chúng tôi nhiều điều, nhấn mạnh phải giữ an toàn cho bản thân. Sau đó, chúng tôi bắt đầu lên xe và di chuyển đến các ổ dịch. Đến tầm trưa, Sở Y tế tiếp tục huy động thêm một nhóm sinh viên nữa khi nhận được thông báo công ty ở Chí Linh bị phong tỏa.

Có mặt tại khu vực bị phong tỏa, chúng tôi nhanh chóng nhận nhiệm vụ. Ngày đầu tiên, nhóm chúng tôi đã lấy hơn 1.500 mẫu bệnh. Các nhóm khác tỏa xuống địa phương truy vết và điều tra dịch tễ.

Mãi đến đêm chúng tôi mới tạm ngừng tay. Mọi người lúc đó mới trở về ăn cơm và nghỉ ngơi. Tuy mệt mỏi nhưng ai nấy đều cảm thấy phấn chấn vì đã góp một phần công sức nhỏ bé vào công tác chống dịch.

Ngày thứ hai

Chúng tôi tiếp tục di chuyển đến các địa điểm cách ly. Sau ngày đầu tiên làm việc trong cường độ cao, ai nấy cũng mỏi nhừ, nhưng tinh thần hào hứng khiến chúng tôi quên đi vất cả để tiếp tục lên đường. Nhiều bạn chỉ kịp nhai vội chiếc bánh mì không rồi mặc đồ bảo hộ đi nhận nhiệm vụ.

Như hôm qua, chúng tôi đi từ sáng sớm đến tối muộn để lấy mẫu xét nghiệm. Đến tận 14h, chúng tôi mới trở về thay đồ bảo hộ và ăn cơm. Đến chiều, xe của trường đến đưa sinh viên đi sang điểm khác. Vì đã được tập huấn và thực chiến 1 ngày nên ngày hôm nay chúng tôi hoàn thành công việc tương đối dễ dàng.

Đội ngũ bác sĩ và các sinh viên tình nguyện làm việc từ tờ mờ sáng đến đêm muộn (Ảnh: H.Y)

Đến 22h khuya, chúng tôi mới về tới nơi nghỉ. Đa số quá mệt không ăn được cơm mà chỉ uống tạm chút sữa cầm hơi. Từ ngày đi học đại học đến giờ, có lẽ đây là lần đầu tiên chúng tôi hoạt động với công suất tối đa như vậy.

Sau 1 ngày mệt nhoài, mọi người đi ngủ để lấy sức cho công việc ngày mai.

Ngày thứ ba

5h sáng, chúng tôi lên đường đi đến khu cách ly tập trung ở thị xã Kinh Môn. Đây là nơi cách ly của hàng trăm học sinh tiểu học và mầm non ở địa phương.

Đến 7h sáng, khi các con bắt đầu thức dậy cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị xong khu vực xét nghiệm. Nhiều con vẫn còn đang ngái ngủ trông rất đáng yêu. Chúng tôi nhìn thấy mà thương các con quá. Toàn 5, 6 tuổi bằng cháu tôi mà phải xa gia đình vào đây cách ly. Chúng tôi dặn nhau phải làm việc hết sức tỉ mỉ và cẩn thận để các con không cảm thấy sợ hãi và bị đau.

8h sáng, những đứa trẻ xếp hàng cùng phụ huynh vào khu vực xét nghiệm. Chúng tôi phân nhau phụ trách từng dãy học sinh. Nhiều con lần đầu lấy mẫu xét nghiệm nên rất sợ hãi và khóc to, chúng tôi phải dỗ dành mãi mới nín. Mấy anh công an trong khu cách ly thấy vậy bèn trêu: “Sau đợt này là đủ tiêu chuẩn lấy chồng rồi đấy các em ạ”. Các anh cứ đùa, bọn em vẫn còn “bé” lắm.

Tranh thủ chợp mắt ở bất cứ nơi nào (Ảnh: H.Y)

11h trưa, khi đã xét nghiệm xong cho các bé, các con về ăn trưa thì chúng tôi tiếp tục ở lại thu dọn đồ đạc và chuẩn bị cho ca xét nghiệm buổi chiều. Ai cũng mong các con nhận được kết quả âm tính.

Đến 23h khuya, công việc mới kết thúc. Chúng tôi ở lại khu cách ly để chuẩn bị cho ngày mai di chuyển đến nơi khác. Ngày hôm nay quả thực rất vất vả, vì số lượng mẫu xét nghiệm quá nhiều. Mãi mới có thời gian, tôi mở điện thoại lên và nhận được rất nhiều lời động viên từ gia đình và bạn bè. Thật ấm lòng!

Ngày thứ 4

Ngày mới của chúng tôi lại được bắt đầu vào lúc 5h sáng. Nhận được thông báo các ổ dịch đang diễn biến phức tạp, chúng tôi cần phải chú ý các quy tắc chống dịch và chú ý an toàn cho bản thân.

7h, chúng tôi di chuyển vào tâm dịch thành phố Chí Linh. Trong nhóm chúng tôi có nhiều bạn quê ở Chí Linh nên ai cũng mong muốn sẽ nhanh chóng khống chế được dịch bệnh để có thể trở về nhà.

8h sáng chúng tôi chia nhau thành các nhóm, nhóm lấy máu xét nghiệm, nhóm truy vết hoặc vào bệnh viện hỗ trợ.

Sau 4 ngày, tôi cũng dần thích nghi với bộ đồ bảo hộ. Thực sự đồ bảo hộ rất khó chịu vì nó bí bách. Nhiều bạn than phiền rằng họ cảm tưởng như không có oxy để thở.

Đến tận 1h sáng ngày hôm sau, chúng tôi mới kết thúc công việc. Mọi người trở về nghỉ ngơi sau 1 ngày dài. Chúng tôi thường tận dụng mọi nơi để tranh thủ chợp mắt hoặc gọi điện báo tình hình về cho gia đình yên tâm.

Mặc dù rất mệt mỏi nhưng đây thực sự là trải nghiệm vô cùng quý báu cho những sinh viên chuẩn bị ra trường như tôi.

Tôi hy vọng rằng với sự đồng lòng của người dân và chính quyền, Việt Nam sẽ nhanh chóng dập được dịch.