Huỳnh Tú Uyên mang “Viết cho những ngày không dám khóc” đến độc giả Thủ đô

Sau hành trình lan tỏa tại TP. Hồ Chí Minh và Đà Nẵng, tác giả Huỳnh Tú Uyên chính thức mang cuốn sách đầu tay “Viết cho những ngày không dám khóc” đến với độc giả Thủ đô nơi được xem là trái tim văn hóa của cả nước. Đây không chỉ là một buổi ra mắt sách, mà còn là cuộc gặp gỡ để sẻ chia về sự trưởng thành, về những ngày yếu lòng nhưng không bỏ cuộc.
900-1773038711.jpg
Tác giả Huỳnh Tú Uyên giao lưu với độc giả tại Hà Nội

Buổi giao lưu và ra mắt sách do Fahasa phối hợp cùng tác giả tổ chức được diễn ra vào ngày 08/03/2026 tại Nhà sách Fahasa Hà Nội. Chương trình là dịp để Huỳnh Tú Uyên trực tiếp gặp gỡ bạn đọc, chia sẻ hành trình sáng tác, những câu chuyện phía sau từng trang viết, đồng thời lắng nghe tâm tư của những người trẻ đang loay hoay giữa ước mơ và thực tế.
Không đơn thuần là một buổi giới thiệu tác phẩm, sự kiện được kỳ vọng trở thành một “không gian chữa lành” nơi những người từng giấu nước mắt, từng cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời, có thể tìm thấy sự đồng cảm và động lực để tiếp tục bước đi.
Tới tham dự sự kiện ra mắt sách tại Hà Nội, Bà Ngô Thu Phương - Giám đốc - Tổng biên tập Nhà xuất bản Văn học chia sẻ: “Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để chào đón một tác phẩm văn học của một tác giả trẻ - Viết cho những ngày không dám khóc. Đây không chỉ là một cuốn sách, mà còn là một hành trình tinh thần, nơi tác giả đã dũng cảm đi qua những nỗi đau, những khoảng lặng, và biến chúng thành ngôn từ để sẻ chia cùng bạn đọc. Trong từng trang viết, chúng ta bắt gặp sự chân thành, sự thấu cảm, và cả sức mạnh của việc đối diện với chính mình. Cuốn sách là minh chứng rằng văn chương không chỉ để kể chuyện, mà còn để chữa lành, để nâng đỡ, và để kết nối những trái tim tưởng chừng xa lạ. Nhà xuất bản Văn học rất phấn khởi khi được đồng hành cùng tác giả trong hành trình này. Chúng tôi tin rằng Viết cho những ngày không dám khóc sẽ tìm được chỗ đứng trong lòng bạn đọc - những người đang đi qua những ngày khó khăn, hoặc đơn giản chỉ muốn tìm một góc bình yên để soi chiếu lại chính mình”. “Cảm ơn tác giả vì đã tin tưởng và gửi gắm ‘đứa con tinh thần’ này cho chúng tôi làm “bà đỡ”. Cảm ơn quý độc giả đã có mặt để cùng chia sẻ khoảnh khắc ý nghĩa hôm nay. Chúng tôi hy vọng rằng, sau khi khép lại trang cuối cùng, mỗi người sẽ mở ra cho mình một hành trình mới - hành trình của sự can đảm, của niềm tin, và của tình yêu dành cho cuộc sống”.

untitledjh-1773038711.jpg
 

Hành trình rất thật của một cô gái Việt nơi đất khách
“Viết cho những ngày không dám khóc” không kể về một hình mẫu phụ nữ thành công theo chuẩn mực hào nhoáng. Cuốn sách mở ra hành trình rất thật của một cô gái Việt bắt đầu từ con số không nơi xứ người: Những ngày đi xe buýt giữa mùa đông Tacoma lạnh buốt, loay hoay với vốn tiếng Anh còn vụng về trong lớp ESL, làm nail để trang trải cuộc sống, nộp đơn xin việc và liên tục nhận về những cái lắc đầu từ chối.
Trong sách, Huỳnh Tú Uyên từng viết: “Tôi không có tiền, không tiếng Anh, không ai chống lưng. Nhưng tôi có một thứ không ai lấy được: ý chí.” Chính tinh thần ấy đã giúp cô đi qua những năm tháng nhiều hoài nghi và tự ti.
Cuốn sách lưu giữ những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng mang tính bước ngoặt: lần đầu cầm trên tay 20 đô do chính mình kiếm được; chuyến lái xe một mình từ San Jose xuống Los Angeles không GPS, vừa run sợ vừa bật khóc nhưng vẫn không cho phép bản thân quay đầu; lần đầu gửi tiền về cho mẹ sau nhiều năm xa nhà, vừa tự hào vừa nghẹn ngào khi nhận ra mình đã có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình.
Có những đêm, tác giả chỉ dám gọi về nhà để hỏi “hôm nay mẹ ăn gì”, vì sợ nếu nói thêm, giọng mình sẽ run. Có những bữa ăn mì gói trong căn bếp lạnh, cô nhớ tô canh chua quê nhà đến mức không nuốt nổi. Những chi tiết giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi với hàng triệu người trẻ từng xa quê, từng một mình chống chọi với cuộc sống.
Khi nghệ thuật trở thành điểm tựa tinh thần
Ít ai biết rằng phía sau những trang viết giàu cảm xúc của “Viết cho những ngày không dám khóc” là cuộc sống rất khác của Huỳnh Tú Uyên nơi đất Mỹ. Hiện tại, cô đang làm việc như một y tá tại một bệnh viện ở Hoa Kỳ công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ, cường độ làm việc lớn và thường xuyên đối diện với những câu chuyện sinh tử trong đời sống con người.
Sau những ca trực dài, thay vì để bản thân chìm trong mệt mỏi, Huỳnh Tú Uyên tìm đến âm nhạc và viết lách như một cách để cân bằng cảm xúc. Những giai điệu piano trong căn phòng nhỏ, những dòng chữ viết ra lúc nửa đêm trở thành nơi cô trút bỏ áp lực của công việc và tìm lại sự bình yên cho chính mình.
Chính trong những khoảnh khắc ấy, nhiều trang viết của “Viết cho những ngày không dám khóc” đã ra đời.
Tác giả từng chia sẻ rằng việc viết sách không bắt đầu từ tham vọng trở thành nhà văn. Với cô, viết đơn giản là một cách để bản thân được vui vẻ hơn, là phương thức để tự trò chuyện với chính mình sau một ngày dài ở bệnh viện nơi cô chứng kiến rất nhiều nỗi đau, sự mong manh của cuộc sống và cả nghị lực phi thường của con người.
Âm nhạc cũng đóng vai trò quan trọng trong hành trình ấy. Những giai điệu piano, những bài hát tự viết hay những lúc ngồi một mình bên phím đàn giúp cô giữ được sự mềm mại của cảm xúc giữa guồng quay khắc nghiệt của đời sống. Âm nhạc không chỉ là đam mê mà còn là điểm tựa tinh thần, là nơi giúp cô nhớ về quê hương, về Buôn Ma Thuột với mùi mạ non, với hoa cà phê, với gia đình vẫn luôn dõi theo từng bước đi của mình.
Có lẽ vì vậy mà trong cuốn sách, độc giả dễ dàng nhận ra một nhịp điệu rất riêng: vừa trầm lắng, vừa tha thiết như những giai điệu piano vang lên trong một căn phòng yên tĩnh sau một ngày dài..

untitledkj-1773038711.jpg
 

Từ câu chuyện cá nhân đến tiếng nói của một thế hệ
Huỳnh Tú Uyên thuộc thế hệ người Việt rời quê hương khi còn rất trẻ, mang theo ước mơ giản dị và phải trưởng thành trong một môi trường hoàn toàn xa lạ. Những năm tháng sống tại Mỹ không chỉ là hành trình mưu sinh, mà còn là quá trình dài đối diện với cô đơn, mặc cảm, khác biệt văn hóa và áp lực phải “thành công” nơi xứ người.
Với những trải nghiệm làm việc trong môi trường bệnh viện cũng khiến Huỳnh Tú Uyên nhìn cuộc sống theo một cách khác. Khi chứng kiến sự mong manh của con người, cô càng hiểu rằng mỗi ngày được sống, được cố gắng và được theo đuổi điều mình yêu thích đã là một điều đáng quý.
Vì thế, “Viết cho những ngày không dám khóc” không chỉ là câu chuyện về hành trình mưu sinh nơi đất khách, mà còn là những suy ngẫm rất thật về sự trưởng thành, lòng biết ơn và khả năng tự chữa lành của mỗi người.
Trong bối cảnh nhiều người trẻ ra nước ngoài mang theo kỳ vọng đổi đời, câu chuyện của Tú Uyên chọn một lối đi khác: không hào nhoáng, không thành tích, mà là hành trình học cách sống tử tế với chính mình, chấp nhận yếu đuối nhưng không cho phép bản thân gục ngã.
Trở về Việt Nam và sinh sống học tập tại Đà Nẵng, Huỳnh Tú Uyên tiếp tục sáng tác, biểu diễn và viết như một cách đồng hành cùng những người trẻ đang loay hoay giữa ước mơ và hiện thực. Với cô, viết không phải để khẳng định bản thân, mà để ai đó ở một nơi xa có thể đọc và nhận ra rằng: “Mình không cô đơn.”
Tác phẩm đầu tay và dấu ấn với độc giả trẻ
“Viết cho những ngày không dám khóc” là cuốn sách đầu tay của Huỳnh Tú Uyên, được Nhà xuất bản Văn học cấp phép và Fahasa phát hành đầu năm 2026. Ngay từ khi ra mắt, tác phẩm đã nhận được sự quan tâm của đông đảo độc giả trẻ nhờ lối viết chân thành, giàu cảm xúc và bám sát những trải nghiệm đời sống thực tế.
Cuốn sách hướng đến những người đang trên hành trình tự lập, đặc biệt là phụ nữ trẻ những người từng hoang mang, từng tổn thương, từng nghi ngờ chính mình nhưng vẫn mong muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Không áp đặt thông điệp, không tô hồng hiện thực, tác phẩm chọn cách ở bên độc giả bằng sự thấu cảm và trung thực.
Buổi ra mắt sách tại Hà Nội hứa hẹn sẽ là không gian ấm áp để tác giả trực tiếp chia sẻ về hành trình sống, hành trình viết và quá trình chữa lành của bản thân, đồng thời lắng nghe những câu chuyện từ bạn đọc. Thông qua đó, chương trình lan tỏa các giá trị tích cực về sự kiên trì, lòng biết ơn, tinh thần tự lập và niềm tin vào chính mình.
Sự kiện mở cửa tự do, chào đón tất cả những ai đang tìm kiếm sự đồng cảm, nguồn cảm hứng và động lực để tiếp tục bước đi trên con đường phía trước, dù đôi khi phải đi qua những ngày không dám khóc.